Áp lực quá
.
..
…
….
Việc học , việc làm , việc gia đình , dường như đang xoáy vào nhau
Sắp tạo bão rồi , khó chịu quá
Cảm giác giờ không còn ai đứng về phía mình nữa
Mình bị bỏ rơi
Mọi thứ mình làm đều là đồ bỏ đi
Mọi thứ
Từ việc muốn làm 1 cái gì đó nhỏ nhoi trong gia đình
Cho đến việc tập trung học
Cuối cùng là việc làm cho người mình yêu tức giận
Tự hỏi mình có phải là 1 đứa ngốc?
Cảm thấy có nhiều người nói đúng
” Không phải là người yêu thì đừng bắt phải làm những việc như vậy , khó chịu lắm”
Ha Ha Ha
Ha Ha Ha
Ha Ha Ha
Thật ngu ngốc , mơ tưởng dẫn đến hy vọng mỏng manh , cuối cùng của 2 việc cộng lại là 1 đứa ngốc , ngồi khóc , tự trách mình
” Quên đi , chỉ là 1 câu truyện không có hồi kết , chỉ là 1 vòng tròn không có lối ra”
Tình yêu sẽ đến khi ta không ngờ tới
Sẽ đến không?
Với tôi?
Chắc câu trả lời là không
Tôi chỉ là 1 đứa giỏi than vãn
và cả từ trên xuống dưới này đều là những lời than vãn của tôi
Mọi thứ dường như không dành cho tôi
Tôi không biết gì ngoài việc than thở
Không tài năng
Không ngoại hình
Không tiền bạc
Bao nhiêu đó đủ thấy con người tôi như thế nào
Tự hiểu đc lý do
Cố gắng làm lơ đi
” dù có cố gắng thì cũng chỉ là mảnh đời bất hạnh mà thôi “
kết thúc tại đây , 1 ngày tiếp tục mệt mỏi , sắp bắt đầu thêm 1 ngày mệt mỏi tiếp theo
Bao giờ kết thúc?
Bao giờ ??
Happy Ending ??
hay là 1 câu chuyện buồn không lối thoát
Bye

